Bạn đọc

Lâm Đồng: Nhiều phán quyết trái ngược trong vụ án tranh chấp kéo dài 17 năm


Vụ tranh chấp đất kéo dài 17 năm, trải qua 10 phiên tòa từ sơ thẩm, phúc thẩm và giám đốc thẩm với nhiều phán quyết trái ngược nhau khiến người dân tiếp tục kêu cứu.

 

17 năm với 10 phiên xét xử

Theo phản ánh của ông Lê Bằng và bà Trịnh Thị Ca (thị trấn Liên Nghĩa, huyện Đức Trọng), vụ việc của gia đình ông bà đã kéo dài từ năm 2001 khi gia đình ông có đơn kiện đối với gia đình ông Võ Thành Đạt và bà Nguyễn Thị Vinh về việc lấn chiếm đất của gia đình ông.

Ông Bằng trình bày, gia đình ông đã sinh sống và canh tác tại địa chỉ 340 khu phố 4, thị trấn Liên Nghĩa, huyện Đức Trọng từ những năm trước năm 1975. Năm 1982, gia đình ông có chuyển nhượng cho gia đình ông Đạt bà Vinh một lô đất với diện tích 1.200m2 với giá tiền 25.000 đồng, hai bên có lập giấy chuyển nhượng viết tay nhưng lại không ghi kích thước tứ cận của thửa đất.

Mảnh đất tranh chấp 17 năm nay nhưng chưa xét xử xong.

Mảnh đất tranh chấp 17 năm nay nhưng chưa xét xử xong.

Sau khi chuyển nhượng cả hai gia đình đều đi đăng ký kê khai đất đai, đến năm 1993 cả hai gia đình đều được UBND huyện Đức Trọng cấp GCNQSDĐ. Diện tích đất của ông được cấp GCNQSDĐ là 4.204m2, diện tích của gia đình ông Đạt là 1.296m2.

Đến năm 2001, khi ông Bằng đo đạc lại đất thì thấy đất của ông Đạt dư nhiều so với diện tích trong giấy sang nhượng, ông Bằng cho rằng ông Đạt lấn chiếm đất của ông nên đã khoier kiện vợ chồng ông Đạt bà Vinh ra tòa yêu cầu trả lại diện tích đất dư ra so với giấy chuyển nhượng.

Từ đó đến nay đã 17 năm trôi qua, vụ việc của gia đình ông đã trải qua tổng cộng 10 phiên tòa xét xử trong đó có 3 lần xét xử dân sự sơ thẩm, 3 lần xét xử dân sự phúc thẩm, 1 lần xét xử Giám đốc thẩm, 1 lần xét xử Tái thẩm của Tòa án NDTC. Ngoài ra còn 1 lần xét xử hành chính sơ thẩm, 1 lần xét xử hành chính phúc thẩm nhưng đến nay nhiều phán quyết trái ngược của các cấp tòa án khiến gia đình ông bị ảnh hưởng quyền lợi nghiêm trọng.

17 năm xét xử với rất nhiều phán quyết trái ngược nhau của tòa án.

17 năm xét xử với rất nhiều phán quyết trái ngược nhau của tòa án.

Đối với ý kiến của gia đình ông Đạt bà Vinh, ông Đạt cho rằng diện tích đất dôi thừa ra so với giấy chuyển nhượng là do phần đất giáp ranh của Trường THPT Đức Trọng để lại sau khi xây bờ tường và gia đình ông lấy đất đó để canh tác luôn chứ không phải do gia đình ông lấn chiếm đất của gia đình ông Lê Bằng.

Tuy nhiên, theo biên bản xác nhận của các đời hiệu trưởng Trường THPT Đức Trọng thì việc nhà trường xây dựng bờ thành là theo đúng bờ rào thép gai hiện hữu chứ không hề để dư đất ra như lời ông Đạt bà Vinh nói.

Theo nội dung bản án phúc thẩm số 203/2008/DSPT ngày 27/10/2008, xác định rõ tứ cần đối với thửa đất số 128 của gia đình ông Võ Thanh Đạt như sau: “Thửa đất số 128 sau khi trừ lộ giới có diện tích là 1.219m2. Đông giáp đất ông Bằng có chiều dài 45.05m; Tây giáp đường hẻm công cộng dài 39.63m, Nam giáp đất dư của trường cấp 3 Đức Trọng dài 29.44m; Bắc giáp đường Chu Văn An chiều dài 29.32m”.

Theo ông Bằng, sau phiên tòa phúc thẩm năm 2008, gia đình ông dù có đôi chút thiệt thòi vẫn đồng ý với kết quả xét xử của TAND tỉnh Lâm Đồng theo bản án số 203/2008/DSPT..

Không có tình tiết mới vẫn quyết định tái thẩm

Bản án số 203/2008/DSPT ngày 27/10/2008 của TAND tỉnh Lâm Đồng đã được thi hành án xong. Mọi chuyện tưởng chừng đã kết thúc thì ngày 19/9/2014, Tại Quyết định kháng nghị số 354/2014/KN-DS của Chánh án TAND tối cao kháng nghị đối với bản án dân sự phúc thẩm số 203/2008/DSPT của TAND tỉnh Lâm Đồng.

Tại phiên tòa tái thẩm ngày 16/12/2014, đại diện VKSDN tối cao đề nghị Hội đông Tái thẩm không chấp nhận Quyết định kháng nghị của Chánh án TAND tối cao để xét xử theo trình tự tái thẩm, mà chỉ có căn cứ để xét xử theo trình tự giám đốc thẩm vì các tình tiết trong kháng nghị đều đã thể hiện trong hồ sơ vụ án.

Tuy nhiên, không hiểu vì lý do gì TAND tối cao vẫn ra Quyết định tái thẩm số 517/2014/DS-TT ngày 16/12/2014, quyết định hủy bản án phúc thẩm số 203/2008/DSPT của TAND tỉnh Lâm Đồng và bản án dân sự sơ thẩm số 154/2006/DSST ngày 18/8/2006 của TAND huyện Đức Trọng. Giao hồ sơ vụ án cho TAND huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng xét xử lại.

Xác nhận của Trường THPT Đức Trọng về việc xây dựng bờ tường rào không bỏ lại đất phía sau trường.

Xác nhận của Trường THPT Đức Trọng về việc xây dựng bờ tường rào không bỏ lại đất phía sau trường.

“Chúng tôi không hiểu vì lý do gì TAND tối cao lại đưa ra Quyết định tái thẩm như vậy. Mọi tình tiết trong vụ án đều đã có từ phiên tòa xét xử đầu tiên năm 2002, không hề có một tình tiết mới nào khác nhưng tòa lại đưa ra quyết định như vậy gia đình tôi thật sự cảm thấy thất vọng”, ông Bằng buồn bã nói.

Theo luật sư Nguyễn Thanh Triều, Trưởng văn phòng luật sư Triều Ân – Đoàn luật sư tỉnh Lâm Đồng thì việc TAND tối cao đưa ra những nhận định để Quyết định tái thẩm là hết sức vô lý.

“Tòa cho rằng diện tích Trường THPT Đức Trọng bị giảm 2.500m2 là do phía đất của ông Bằng là quá vô lý. Tại sao phần tiếp giáp giữa trường cấp 3 Đức Trọng với quốc lộ 20 và đường Lê Hồng Phong có chiều dài hơn 800m do Nhà nước mở rộng đường, xây trụ điện tại sao lại không chứng minh.

Bản án Tái thẩm nhận định “có thể” việc xây dựng bờ tường Trường THPT Đức Trọng đã để dư đất ra và vì thế gia đình ông Đạt bà Vinh được hưởng và canh tác. Trong pháp luật chỉ có đúng hoặc sai không thể dùng từ “có thể” để phán quyết gây ra những thiệt hại cho người dân được”, luật sư Triều phân tích.

D. Phong

Bạn đang đọc bài viết "Lâm Đồng: Nhiều phán quyết trái ngược trong vụ án tranh chấp kéo dài 17 năm" tại chuyên mục Kết nối của Khỏe 365. Mọi thông tin chia sẻ, phản hồi xin gửi về hòm thư : khoe365@nguoiduatin.vn. Hotline: 093 4343 637.




BÀI MỚI ĐĂNG

BÀI ĐỌC NHIỀU